Nghe mấy lời của bố, Lý Long dở khóc dở cười, ông cụ nhà mình đúng là chẳng kiêng dè chút nào.
Nhưng ngẫm lại cũng thấy bình thường. Mẹ thì ăn ở nhà anh cả, giờ bố ăn ở nhà hắn, tiền hoa hồng hắn chia cho ông cũng không ít. Dù nắm trong tay một khoản kha khá, nhưng ngày nào ông cũng túc trực trông quầy.
Cho nên số tiền ấy ông cầm vô cùng yên tâm.
Còn về phần anh hai, trong mắt bố, việc hắn cho luôn bộ thiết bị kia đã là quá tốt rồi. Đằng này hay thật, hễ gặp khó khăn là lại réo tên hắn, thế bản thân anh ấy làm cái trò gì?




